80s toys - Atari. I still have
Home CHAT KQXS
Bây Giờ Là: 04:10 Ngày 21/05/26
» Cú Pháp Đăng Ký Nick Team
» Bắn Súng Mobi Army 2.3.9
» Mạng Xã Hội Avatar 2.5.0
» Khí­ Phách Anh Hùng 1.6.0
» Phong Vân Truyền Kì v21
» Ngôi Làng Của Gió 3D 1.1.2
» »
avatar Ánh Këy [ON]
#1 [ViP] Đẳng cấp Hacker
#1
Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 56236131
Visits Today: 471860
This Week: 1310504
This Month: 8230577

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

http://ProAz.Wap.Sh
LÀNG

LÀNG



Nhưng nó thấy tôi đi tay không, mặt nó tối sầm lại, giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Cái đồ không có tương lai, không biết suy nghĩ, đồ ngu như con bò, à không, thua cả con bò. Tôi nghe nó mắng cho đã đời rồi mới nói, qua ba tao ho ra máu.

Nó chưng hửng, không mắng nữa. Nó đã biết đáp án rồi đấy, ba bộ hồ sơ tôi làm lại phí tiền rồi. Quảng im lặng nhìn tôi một lúc rồi mới nói, tao biết rồi. Nó không xin lỗi vì đã mắng oan tôi, nó chỉ nói nó biết rồi. Thằng khỉ!

Nó đứng với tôi một lúc thì xe lam đến, nó lên xe với mấy bà xồm xồm ra thị trấn mua hàng. Nó gọi vói theo tôi, nói rằng năm sau, nhất định tôi phải xuống thành phố.

Tôi vẫy tay với nó, nhìn chiếc xe chở thằng bạn thân nhất của tôi lao xuống dưới dốc, xình xịch chạy qua cánh đồng. Thằng bạn thân nhất của tôi, nó đi về phía mặt trời, thực sự đi về phía mặt trời rồi.

Tôi nhìn mặt trời, mỉm cười và chào. Mặt trời đi khắp thế gian, nên tôi sẽ cầu nguyện cho thằng Quảng, như tôi đã từng cầu nguyện cho mẹ tôi.

Tôi đứng nhìn mãi cho đến khi chiếc xe chở thằng Quảng mất dạng mới quay về. Tôi đi, ngược hướng mặt trời.

À ơi, hoa bay lên trời...À ơi, hoa cải bay đi...Rau răm thôi đành ở lại...

Quê nhà – sáng tác Trần Tiến Mà nói vậy thôi chứ lòng tôi không biết đó là màu máu hay màu mặt trời nữa.

Sớm hôm sau, tôi lên đỉnh đồi, đứng chờ thằng Quảng. Một chút nữa sẽ có chuyến xe lam đi từ làng ra thị trấn, rồi sau đó từ thị trấn có thể đón xe đi thành phố. Thằng Quảng thấy tôi, nó mừng húm, tôi sợ nó mà có cái đuôi không chừng nó vẫy còn nhanh hơn con Miu được cho xương.

Nhưng nó thấy tôi đi tay không, mặt nó tối sầm lại, giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Cái đồ không có tương lai, không biết suy nghĩ, đồ ngu như con bò, à không, thua cả con bò. Tôi nghe nó mắng cho đã đời rồi mới nói, qua ba tao ho ra máu.

Nó chưng hửng, không mắng nữa. Nó đã biết đáp án rồi đấy, ba bộ hồ sơ tôi làm lại phí tiền rồi. Quảng im lặng nhìn tôi một lúc rồi mới nói, tao biết rồi. Nó không xin lỗi vì đã mắng oan tôi, nó chỉ nói nó biết rồi. Thằng khỉ!

Nó đứng với tôi một lúc thì xe lam đến, nó lên xe với mấy bà xồm xồm ra thị trấn mua hàng. Nó gọi vói theo tôi, nói rằng năm sau, nhất định tôi phải xuống thành phố.

Tôi vẫy tay với nó, nhìn chiếc xe chở thằng bạn thân nhất của tôi lao xuống dưới dốc, xình xịch chạy qua cánh đồng. Thằng bạn thân nhất của tôi, nó đi về phía mặt trời, thực sự đi về phía mặt trời rồi.

Tôi nhìn mặt trời, mỉm cười và chào. Mặt trời đi khắp thế gian, nên tôi sẽ cầu nguyện cho thằng Quảng, như tôi đã từng cầu nguyện cho mẹ tôi.

Tôi đứng nhìn mãi cho đến khi chiếc xe chở thằng Quảng mất dạng mới quay về. Tôi đi, ngược hướng mặt trời.

À ơi, hoa bay lên trời...À ơi, hoa cải bay đi...Rau răm thôi đành ở lại...

Quê nhà – sáng tác Trần Tiến Mà nói vậy thôi chứ lòng tôi không biết đó là màu máu hay màu mặt trời nữa.

Sớm hôm sau, tôi lên đỉnh đồi, đứng chờ thằng Quảng. Một chút nữa sẽ có chuyến xe lam đi từ làng ra thị trấn, rồi sau đó từ thị trấn có thể đón xe đi thành phố. Thằng Quảng thấy tôi, nó mừng húm, tôi sợ nó mà có cái đuôi không chừng nó vẫy còn nhanh hơn con Miu được cho xương.

Nhưng nó thấy tôi đi tay không, mặt nó tối sầm lại, giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Cái đồ không có tương lai, không biết suy nghĩ, đồ ngu như con bò, à không, thua cả con bò. Tôi nghe nó mắng cho đã đời rồi mới nói, qua ba tao ho ra máu.

Nó chưng hửng, không mắng nữa. Nó đã biết đáp án rồi đấy, ba bộ hồ sơ tôi làm lại phí tiền rồi. Quảng im lặng nhìn tôi một lúc rồi mới nói, tao biết rồi. Nó không xin lỗi vì đã mắng oan tôi, nó chỉ nói nó biết rồi. Thằng khỉ!

Nó đứng với tôi một lúc thì xe lam đến, nó lên xe với mấy bà xồm xồm ra thị trấn mua hàng. Nó gọi vói theo tôi, nói rằng năm sau, nhất định tôi phải xuống thành phố.

Tôi vẫy tay với nó, nhìn chiếc xe chở thằng bạn thân nhất của tôi lao xuống dưới dốc, xình xịch chạy qua cánh đồng. Thằng bạn thân nhất của tôi, nó đi về phía mặt trời, thực sự đi về phía mặt trời rồi.

Tôi nhìn mặt trời, mỉm cười và chào. Mặt trời đi khắp thế gian, nên tôi sẽ cầu nguyện cho thằng Quảng, như tôi đã từng cầu nguyện cho mẹ tôi.

Tôi đứng nhìn mãi cho đến khi chiếc xe chở thằng Quảng mất dạng mới quay về. Tôi đi, ngược hướng mặt trời.

À ơi, hoa bay lên trời...À ơi, hoa cải bay đi...Rau răm thôi đành ở lại...

Quê nhà – sáng tác Trần Tiến Mà nói vậy thôi chứ lòng tôi không biết đó là màu máu hay màu mặt trời nữa.

Sớm hôm sau, tôi lên đỉnh đồi, đứng chờ thằng Quảng. Một chút nữa sẽ có chuyến xe lam đi từ làng ra thị trấn, rồi sau đó từ thị trấn có thể đón xe đi thành phố. Thằng Quảng thấy tôi, nó mừng húm, tôi sợ nó mà có cái đuôi không chừng nó vẫy còn nhanh hơn con Miu được cho xương.

Nhưng nó thấy tôi đi tay không, mặt nó tối sầm lại, giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Cái đồ không có tương lai, không biết suy nghĩ, đồ ngu như con bò, à không, thua cả con bò. Tôi nghe nó mắng cho đã đời rồi mới nói, qua ba tao ho ra máu.

Nó chưng hửng, không mắng nữa. Nó đã biết đáp án rồi đấy, ba bộ hồ sơ tôi làm lại phí tiền rồi. Quảng im lặng nhìn tôi một lúc rồi mới nói, tao biết rồi. Nó không xin lỗi vì đã mắng oan tôi, nó chỉ nói nó biết rồi. Thằng khỉ!

Nó đứng với tôi một lúc thì xe lam đến, nó lên xe với mấy bà xồm xồm ra thị trấn mua hàng. Nó gọi vói theo tôi, nói rằng năm sau, nhất định tôi phải xuống thành phố.

Tôi vẫy tay với nó, nhìn chiếc xe chở thằng bạn thân nhất của tôi lao xuống dưới dốc, xình xịch chạy qua cánh đồng. Thằng bạn thân nhất của tôi, nó đi về phía mặt trời, thực sự đi về phía mặt trời rồi.

Tôi nhìn mặt trời, mỉm cười và chào. Mặt trời đi khắp thế gian, nên tôi sẽ cầu nguyện cho thằng Quảng, như tôi đã từng cầu nguyện cho mẹ tôi.

Tôi đứng nhìn mãi cho đến khi chiếc xe chở thằng Quảng mất dạng mới quay về. Tôi đi, ngược hướng mặt trời.

À ơi, hoa bay lên trời...À ơi, hoa cải bay đi...Rau răm thôi đành ở lại...

Quê nhà – sáng tác Trần Tiến Mà nói vậy thôi chứ lòng tôi không biết đó là màu máu hay màu mặt trời nữa.

Sớm hôm sau, tôi lên đỉnh đồi, đứng chờ thằng Quảng. Một chút nữa sẽ có chuyến xe lam đi từ làng ra thị trấn, rồi sau đó từ thị trấn có thể đón xe đi thành phố. Thằng Quảng thấy tôi, nó mừng húm, tôi sợ nó mà có cái đuôi không chừng nó vẫy còn nhanh hơn con Miu được cho xương.

Nhưng nó thấy tôi đi tay không, mặt nó tối sầm lại, giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Cái đồ không có tương lai, không biết suy nghĩ, đồ ngu như con bò, à không, thua cả con bò. Tôi nghe nó mắng cho đã đời rồi mới nói, qua ba tao ho ra máu.

Nó chưng hửng, không mắng nữa. Nó đã biết đáp án rồi đấy, ba bộ hồ sơ tôi làm lại phí tiền rồi. Quảng im lặng nhìn tôi một lúc rồi mới nói, tao biết rồi. Nó không xin lỗi vì đã mắng oan tôi, nó chỉ nói nó biết rồi. Thằng khỉ!

Nó đứng với tôi một lúc thì xe lam đến, nó lên xe với mấy bà xồm xồm ra thị trấn mua hàng. Nó gọi vói theo tôi, nói rằng năm sau, nhất định tôi phải xuống thành phố.

Tôi vẫy tay với nó, nhìn chiếc xe chở thằng bạn thân nhất của tôi lao xuống dưới dốc, xình xịch chạy qua cánh đồng. Thằng bạn thân nhất của tôi, nó đi về phía mặt trời, thực sự đi về phía mặt trời rồi....
« Trước12345Sau »
↑↑ Cùng chuyên mục
» Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly
» LÀNG
» Bài viết ngẫu nhiên
Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly
LÀNG LÀNG
» Thông Tin - Liên Hệ

Liên Kết:
Seo: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39